Categories
Tổng hợp

Tín Ngưỡng Là Gì? Phân Loại Tín Ngưỡng Ở Việt Nam

Ngày nay tự do tín ngưỡng, tôn giáo là quyền của mỗi người. Vậy tôn giáo và tín ngưỡng là gì và được hiểu như thế nào? Hãy cùng chúng tôi tìm hiểu rõ hơn ở bài viết dưới đây nhé.

Khái niệm về tín ngưỡng là gì

Tín ngưỡng là hệ thống niềm tin mà mọi người tin rằng được sử dụng để giải thích thế giới và mang lại hòa bình cho các cá nhân và cộng đồng.

Niềm tin chỉ đơn giản là một trạng thái của tâm trí, niềm tin, sự ngưỡng mộ đối với một thế lực siêu nhiên huyền bí có thể có dạng biểu tượng: trời, Phật, thần, hoặc quyền năng. Niềm tin vào những ảo giác, những điều huyền bí, những ảnh hưởng vô hình đến đời sống tinh thần của con người là có thật và được tôn thờ. Đức tin chỉ là một phần của tôn giáo.

Tín ngưỡng Việt Nam hay còn gọi là tín ngưỡng phồn thực hay tín ngưỡng dân gian là tín ngưỡng của các dân tộc anh em sinh sống trên đất nước Việt Nam.

Hiện nay có những cách hiểu khác nhau về khái niệm đức tin, nhưng đều thống nhất rằng đức tin là sự ngưỡng mộ và tin tưởng của con người vào các thế lực siêu nhiên, huyễn hoặc và thần bí.

Trong cuốn “Văn hóa Việt Nam trên đỉnh cao Việt Nam”, Nguyễn Đăng Duy viết: “Tôn giáo là tín ngưỡng của con người và thờ cúng các vị thần siêu nhiên, thần bí hoặc tưởng tượng. Họ rất tâm linh nên họ tin rằng những thế lực này ảnh hưởng và cai trị con người. cuộc sống và số phận, và tạo ra cuộc sống xã hội theo niềm tin thiêng liêng này.

Tác giả Đặng Nghiêm Vạn cho rằng: “Trong tôn giáo phải có yếu tố thần thánh gắn với thế giới vô hình, cũng như các đấng siêu nhiên do con người tự tưởng tượng và sáng tạo ra” (Lý luận tôn giáo và hiện trạng tôn giáo ở Việt Nam)

Tác giả M. Scott viết: “Chúng ta dường như có xu hướng định nghĩa từ đức tin quá hẹp. Người ta thường chấp nhận rằng tôn giáo phải liên quan đến một số loại niềm tin vào Chúa, hoặc phải liên quan đến một số thực hành nghi lễ, hoặc phải phục vụ các thành viên cộng đồng. “Đi, tập 2). Ông cho rằng niềm tin là nhận thức của con người về thế giới họ đang sống, cuộc sống xung quanh họ và vị trí của chính họ trong thế giới đó.

Trong cuộc sống hàng ngày, nói đến tôn giáo, người ta thường nghĩ đến những hiện tượng xã hội linh thiêng, huyền bí, thể hiện niềm tin vào thế giới vô hình, sự sống sau khi chết, sự tồn tại của linh hồn người chết và ảnh hưởng của lực lượng này đối với con người. . cuộc sống của người dân bây giờ. Hiện tượng này liên quan đến phong tục, tập quán, truyền thống của cộng đồng, dân tộc, phản ánh lối sống, cách ứng xử của con người cũng như lịch sử phát triển văn hóa của cộng đồng.

Dưới góc độ tâm lý học, tín ngưỡng là một hiện tượng tâm lý xã hội, thông qua hệ thống nghi lễ tín ngưỡng phản ánh niềm tin của một nhóm người nhất định vào thế giới vô hình, về sức mạnh siêu nhiên và quyền lực thống trị của nó đối với thế giới. Quá trình hình thành và phát triển của tín ngưỡng gắn liền với lịch sử phát triển của cộng đồng và phản ánh đời sống thực tế của cộng đồng.

Đặc điểm của Tín ngưỡng

Tín ngưỡng Việt Nam, cũng như các bộ phận khác của văn hóa Việt Nam, có những đặc điểm của văn hóa nông nghiệp, đó là:

Tôn trọng và gần gũi thiên nhiên: thể hiện ở việc tôn thờ thiên nhiên.

Âm – Dương hài hòa: thể hiện ở các vật tế: Trời-Đất, Rồng bất tử, Ông đồ.

Phụ nữ Nuôi: Xuất hiện ở nhiều nữ thần như Thánh Mẫu (Bà Trời – Đất – Nước), Mẫu Tử Phủ (Bà Mây – Mưa – Sấm – Chớp) …

Tính toàn diện và tính linh hoạt, do đó đa thần giáo chứ không phải là độc thần giáo như nhiều tôn giáo khác.

Sự khác biệt giữa tôn giáo và tín ngưỡng.

Sự khác biệt giữa tín ngưỡng và tôn giáo là tín ngưỡng mang tính dân tộc và dân gian hơn là tôn giáo, và tín ngưỡng không được tổ chức chặt chẽ như tôn giáo. Nói đến tín ngưỡng, người ta thường nói đến tín ngưỡng của các quốc gia, dân tộc có chung một số đặc điểm, còn các tôn giáo thường không mang tính dân gian. Đức tin không có hệ thống tổ chức và hành chính như tôn giáo, và nếu có thì hệ thống đó rất rời rạc và rời rạc. Đức tin, nếu được phát triển đến một mức độ nhất định, có thể trở thành một tôn giáo. Cơ bản của tất cả các tôn giáo và tín ngưỡng là niềm tin và sự ngưỡng mộ của con người đối với “siêu nhiên” (hay đơn giản là “thần thánh”) – trái ngược với “thế tục”, những tài sản hiện tại mà con người có thể chạm vào và quan sát. Niềm tin vào cái “thiêng” thuộc về bản chất con người, cùng sinh ra, tồn tại và phát triển cùng với con người, là nhân tố cơ bản tạo nên đời sống tinh thần của con người, cũng giống như đời sống vật chất, đời sống tinh thần, tư tưởng, tình cảm. ..

Theo tình hình phát triển kinh tế, xã hội và trình độ của mỗi dân tộc, mỗi nơi, mỗi quốc gia, tín ngưỡng “thiêng” thể hiện dưới những hình thức tín ngưỡng cụ thể khác nhau. Chẳng hạn như niềm tin vào Thiên Chúa, Đức mẹ đồng trinh Kitô giáo, niềm tin Phật giáo, niềm tin Phật giáo, niềm tin Chúa Thánh Thần trong niềm tin của hoàng đế nhà Thanh, tôn giáo mẹ và như vậy. Tất cả các thực thể thể hiện niềm tin vào sự thánh thiện chung của nhân loại.Hiện nay, có nhiều ý kiến ​​khác nhau khi sử dụng thuật ngữ “tôn giáo” và “tín ngưỡng”. Theo quan điểm truyền thống, con người có tư tưởng phân biệt tôn giáo, tín ngưỡng, có xu hướng cho rằng trình độ phát triển của tôn giáo thấp hơn tôn giáo. Quan điểm thứ hai là xác định tôn giáo, tín ngưỡng, gọi chung là tôn giáo, nhưng cũng có tôn giáo dân tộc, tôn giáo nguyên thủy, tôn giáo địa phương, tôn giáo thế giới (phổ quát).

Sự khác biệt giữa tôn giáo và tín ngưỡng thể hiện ở nhiều điểm, chẳng hạn như tôn giáo có một hệ thống giáo lý và kinh sách, được truyền bá thông qua việc giảng dạy và học tập trong các tu viện, nhà thờ và học viện. Có hệ thống đền thờ, tổ chức giáo hội chặt chẽ, liên hiệp, nơi thờ tự riêng biệt như nhà thờ, đền thờ, thánh đường …, phụng vụ nghiêm ngặt, tách biệt thế giới thần thánh và con người. Về tín ngưỡng, không có hệ thống giáo lý, chỉ có thần thoại, truyền thuyết, huyền thoại. Tín ngưỡng có tính chất dân gian và liên quan đến sinh hoạt văn hóa dân gian. Về tín ngưỡng, sự thống nhất giữa con người và thiên nhiên, các địa điểm cúng tế còn phân tán, chưa có sự thống nhất chặt chẽ …

Phân loại tín ngưỡng Việt Nam

Một tín ngưỡng phồn thực

Niềm tin, sự ngưỡng mộ và tôn thờ thiên nhiên và sự sinh sản của con người. Tín ngưỡng phồn thực được hình thành từ lâu trong lịch sử, dựa trên tư duy trực quan và tình cảm của cư dân nông nghiệp trước khi sinh sản để duy trì sự sống của con người, động thực vật. Họ nhìn thấy một sức mạnh siêu nhiên trong thực tại đó và xem các hiện vật và thực tế là thần thánh. Vì vậy, bản chất của tôn giáo sinh sản là một tín ngưỡng tìm kiếm sự sinh sôi và dồi dào.

Tín ngưỡng về khả năng sinh sản đã tồn tại trong suốt lịch sử và có hai hình thức: tôn thờ cơ quan sinh sản nam và nữ, được coi là tôn thờ năng lượng sống thực tế (sinh là sinh, thực là vượng, khí là công cụ của sinh sản). ). ). Đây là một dạng đơn giản của tín ngưỡng sinh sản rất phổ biến trong các nền văn hóa nông nghiệp trên thế giới.

Ở Việt Nam, tục thờ Mẫu được gọi là thờ Nô Nương (Nộ – bộ phận sinh dục nam, Nương – bộ phận sinh dục nữ). Ngoài ra, còn có các biến thể của tín ngưỡng thờ bộ phận sinh dục nam và nữ, như: thờ cột đá tự nhiên, thờ các vết nứt tự nhiên trên đá hoặc các công trình kiến ​​trúc tạo hình bộ phận sinh dục nam và nữ.

Ví dụ: cột đá trong chùa đập. Linga, Yuni ở đền Chăm … thờ cúng giao phối – một hình thức tín ngưỡng sinh sản độc đáo. Ở Việt Nam cũng có những biểu tượng của tín ngưỡng này: tượng bốn đôi giao duyên, tượng đồng đúc trên nắp thạp đồng Dao Thịnh (Yên Bái 500 năm trước Công nguyên), tượng cóc giao phối, múa “Tung-di” trong có mặt Trong lễ hội làng Trung Châu tỉnh Phú Thọ …

tin-nguong-la-gi-1-a4-champacagarden-vn

Vai trò của tôn giáo dưỡng sinh to lớn đến nỗi ngay cả chiếc trống đồng tượng trưng cho quyền lực cũng là biểu tượng toàn diện của tôn giáo sinh sản …

Hình dạng của trống đồng phát triển từ cối xay lúa.

Cách đánh trống là dùng một chiếc chày dài đâm vào mặt trống để mô phỏng động tác đập lúa.

Chính giữa mặt trống là hình ảnh mặt trời tượng trưng cho khả năng sinh sản của nam giới, xung quanh là hình chiếc lá có rãnh ở giữa tượng trưng cho khả năng sinh sản của nữ giới.

Xung quanh mặt trống là tượng con cóc, biểu tượng của tín ngưỡng sinh sản.

Tôn thờ tự nhiên

Tôn thờ thiên nhiên là một giai đoạn phát triển tất yếu của con người. Đối với người Việt Nam vốn thuần nông, sự gắn bó với thiên nhiên ngày càng bền chặt, trong khi sự phụ thuộc vào nhiều yếu tố khác nhau trong tự nhiên dẫn đến những hệ lụy trong nhận thức. Trong lĩnh vực tín ngưỡng, đó là tín ngưỡng đa thần. Bản chất tiêu cực của văn hóa trọng nông dẫn đến hệ quả trong các mối quan hệ xã hội, đó là lối sống thiên về phụ nữ, còn trong tôn giáo thì nữ thần là chủ yếu. Vì vậy, phong tục cúng mẹ đã trở thành một tín ngưỡng đặc trưng của người Việt.

Thờ tam phủ tứ phủ

Tam Phủ là danh từ dùng để chỉ ba vị thần: Bà Trời (hoặc Mẹ Thượng Thiên), Bà Chúa Thượng (hoặc Mẹ Thượng Ngàn), Bà Nước (hoặc Mẹ Lôi). Ngôi nhà thứ tư bao gồm ba nữ thần ở trên cộng với ngôi nhà dưới lòng đất. Các mô hình chi phối các lĩnh vực quan trọng nhất của xã hội nông nghiệp. Sau đó, do ảnh hưởng của văn hóa Trung Quốc, Yuhuang, Shougong, Haba và những người khác đã xuất hiện. Thần mặt trời là vị thần quan trọng nhất và xuất hiện trên tất cả các trống đồng. Tục thờ thiên đường ở Việt Nam có trước Trung Quốc.

tin-nguong-la-gi-1-a2-champacagarden-vn

Cúng dường Tứ Pháp

Tam Phủ là danh từ chỉ nữ thần mây-mưa-sấm-chớp, đại diện cho các hiện tượng tự nhiên có vai trò quan trọng trong xã hội nông nghiệp. Sau này, khi Phật giáo du nhập vào Việt Nam, các vị nữ thần này được biến thành Tứ vị Hộ pháp dựa trên truyền thuyết về Mannong Phamau. Bốn phương pháp bao gồm:

Pháp Vân (Thần Mây) được thờ ở chùa Bà Đậu.

Pháp Vũ (Thần Mưa) tôn trí tại chùa Bà Đậu.

Pháp Lôi (Thần Sấm) được tôn trí tại chùa Bà Tường.

Pháp Điện (Thần Sét) được tôn trí tại chùa Batang

Tứ luật có ảnh hưởng lớn ở Việt Nam, nhà Lý nhiều lần phải đưa các pho tượng Phật Pháp về Thăng Long cầu mưa.

Truyền thuyết về Mannon:

Lúc bấy giờ, có một người con gái địa phương tên là Manon, cha mẹ mất từ ​​nhỏ, nhà rất nghèo, cô cũng đến tu viện để tu học.

Mannon có tính cách thật thà, hướng ngoại, lại cần cù siêng năng, nhưng vì nói lắp và không chịu đọc kinh nên các nhà sư Dala nấu ăn để chiêu đãi các tăng ni đến chùa.

Một đêm giữa tháng 5, trời rất khuya, Mannon đã nấu cháo từ lâu nhưng các tăng ni vẫn đang tập trung niệm Phật. Mannon ngồi đợi bên cửa bếp, vô tình ngủ quên lúc nào không hay.

Sau khi tụng kinh xong, không thấy Mannon bưng cháo lên như mọi khi nên nhà sư Dala vào bếp xem có chuyện gì. Thấy Mannon đã ngủ say và không tiện đánh thức mình, nhà sư bước đến lấy cháo. Không ngờ, đúng như vậy, Mannon có thai.Khi mang thai được ba tháng, Mannon cảm thấy xấu hổ và rời khỏi chùa, bỏ đi. Sư phụ Dara, sau đó cũng rời đi nơi khác. Vài tháng sau, Mannon hạ sinh một cô con gái, cô đến nơi tu hành và trao con lại cho cô.

Nhà sư Dara bồng đứa trẻ đi dạo cùng Mannon đến cây bạch đàn ở ngã ba đường. Đó là một cây cổ thụ cành rậm rạp, gần gốc có lỗ thủng to. Nhà sư đặt đứa trẻ vào trong hốc cây và nói: “Cây ơi, ta sẽ gửi cho đứa trẻ một vị Phật. Hãy kiên trì và con sẽ thành Phật trong tương lai.”

Sư nói xong liền thấy lối vào của hốc cây cư nhiên bị đóng lại.

Trước khi rời Mannon, nhà sư Dara yêu cầu cô tiếp tục đi tu, rồi đưa cho cô một cây quyền trượng và nói: “Tôi sẽ đưa cho cô cái này. Nó khô, hãy đặt nó xuống đất, và tự nhiên sẽ có mưa.” Mannon kính cẩn. được chấp nhận.

Kể từ đó, hễ có hạn hán là Mannon cắm gậy xuống đất, trời mưa to. Người dân trong vùng rất vui mừng và thán phục khi chứng kiến ​​điều này.

Một năm nọ, một trận mưa to, bão lớn đã khiến cây du có một em bé bên trong bị gãy đổ. Cây lớn trôi đến bờ sông, phía trên chùa, và nhà sư Mannon, trụ trì, dừng lại và trôi theo dòng nước.

Dân làng thấy vậy liền lấy dây thừng, cột lại và kéo cây lên. Nhưng kỳ lạ, hàng chục, rồi hàng trăm, tụ tập mà cây vẫn không động đậy.

Trong khi đó, nhà sư Mannon chống nạng bước ra khỏi chùa để rửa tay. Nhà sư rất ngạc nhiên nên đã nhặt một đầu của dây kéo lên và mặc thử. Nhưng thật bất ngờ, khi nhà sư chạm nhẹ tay vào, cây ngay lập tức chuyển động. Mọi người vui mừng khôn xiết, được sư thầy kéo cây vào bờ khiến ai nấy đều bất ngờ và xúc động.

Người dân trong làng tin rằng cây bạch đàn rất linh thiêng và họ nói về việc cưa nó thành một bức tượng để thờ cúng. Nhưng khi công nhân đưa dao cưa cành cây ra thì dao cưa bị xoắn và gãy, không làm được gì.

Dân làng phải nương nhờ vào vị sư già Mannon. Sau khi thầy cúng thắp hương, cúng dường, phát nguyện rồi đứng chứng giám thì những người thợ đã chặt cành, chặt cây.

Họ xẻ thân cây thành bốn đoạn, định tạc bốn bức tượng thần. Tuy nhiên, tại cửa lỗ nơi cháu bé đang ở, một viên đá bất ngờ lăn ra.

Khi những người thợ thấy đá bị gãy cưa, họ tức giận đánh nhau bằng rìu, và đập rìu vào đó để trút giận. Lạ thay, tảng đá vẫn trơ trụi, những chiếc rìu đều bị vặn vẹo và biến dạng.

Một nhóm công nhân lạ, biết không thể làm gì được nhưng vẫn tức giận, xúm nhau nhấc đá ném xuống sông. Nhưng không ngờ, khi vừa chạm vào mặt nước, những tảng đá vụt qua, rồi cả hai phát sáng, rồi chìm xuống đáy khiến cả dòng sông bừng sáng, nổi lên một vầng hào quang lớn.

Tất cả công nhân đều giật mình, rồi đột ngột không ai bảo ai, lần lượt loạng choạng rồi ngã lăn ra đất, bất tỉnh.

Tình hình rất khẩn cấp. Những người chứng kiến ​​vội vàng tìm lễ vật, thắp hương rồi mời nhà sư Mannon xuống để cầu nguyện. Các thợ lặn cũng được thuê để nhặt đá. Khi thực hiện xong công việc, công nhân dần dần tỉnh lại.

Bốn khúc gỗ được cắt từ cây bạch đàn và tạc thành bốn bức tượng được tôn tạo. Khi đó, sau khi nghe tin, nhà sư Dala cũng đã trở lại để chứng kiến. Ông đặt tên cho bốn pho tượng Phật là Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp Điện, có ý nghĩa cầu cho dân làng quanh năm ấm no, không bị mưa, bão, sấm chớp.

Anh ta yêu cầu anh ta mang hòn đá đến và đặt nó bên cạnh bức tượng được chạm khắc. Sau đó, mọi người nhìn thấy các bức tượng tự nhiên sáng lên, như thể chúng được dát vàng và bạc.

Sau đó, theo lời dạy của nhà sư Dala, bốn bức tượng Phật đã được đưa về bốn ngôi chùa lớn trong khu vực, và những ngôi chùa được đặt tên theo bốn bức tượng được chạm khắc. Đặc biệt là tảng đá nằm trong ngôi chùa của sư trụ trì Mannon, nghĩa là ngôi chùa có bến sông nhặt cây đoản thọ cách đây không lâu.

Nhà sư Mannon đã sống trong ngôi chùa này vài thập kỷ trước khi qua đời ở tuổi gần 100. Ngày xá tội vong nhân là ngày mồng 4 tháng 4 âm lịch, tức trước ngày Phật đản bốn ngày. Người dân trong vùng vừa thương tiếc vừa tôn kính và tôn sùng nhà sư là mẹ của Đức Phật, Mannon. Danh hiệu “Phật Mẫu” dùng để chỉ khi sinh hạ (hòn non bộ), sau này trở thành tiền thân của 4 ngôi chùa Pháp Vân, Pháp Vũ, Pháp Lôi, Pháp Điện trong vùng.

Nói đến bốn ngôi chùa này, chúng càng trở nên đặc biệt hơn vì có bốn pho tượng mới được tôn trí. Những năm lũ lụt hay hạn hán kéo dài, người dân đến đây cầu nguyện luôn có cảm giác như được ứng nghiệm. Kể từ đó, những người đàn ông tốt, phụ nữ tốt ngày càng trở lại nhiều hơn. Để tưởng nhớ Đức Phật Mẫu Mannong, người dân địa phương đã chọn ngày 4 tháng 4 âm lịch, ngày mà nhà sư viên tịch, làm lễ hội cho cả 4 ngôi chùa.

Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày này, người dân nơi đây mong mỏi trở về trẩy hội, các bức tượng Phật trong các ngôi chùa đều được rửa bằng nước sạch. Theo thời gian, nó đã trở thành một phong tục được gọi là Lễ hội Tắm Phật.

Thờ các loài động vật, thực vật.

Vì sinh ra ở vùng quê gốc gác trồng lúa nước nên đạo thờ thiên nhiên thể hiện ở việc thờ cúng động vật, thực vật.

Không giống như văn hóa phương Tây thờ những con vật dũng mãnh như hổ, sư tử, đại bàng, tín ngưỡng Việt Nam thờ những con vật hiền lành như trâu,

Cóc, chim, rắn, cá sấu,… những loài vật này gắn liền với đời sống của người dân trong các xã hội nông nghiệp. Người ta còn nâng các con vật lên tầm biểu tượng như thần tiên, rồng, v.v. Theo truyền thuyết, tổ tiên người Việt Nam thuộc họ “Hồng Bàng” (nghĩa là chim nước lớn) và thuộc loài “Thần Long”. Con rồng xuất hiện đầu tiên ở Nam Á và sau đó trở nên phổ biến ở Trung Quốc và các nước phương Tây. Con rồng có tất cả các đặc điểm của lối suy nghĩ nông nghiệp: kết hợp giữa cá sấu và rắn, sinh ra ở nước nhưng có thể bay lên trời mà không cần cánh; Có thể phun nước và chữa cháy cùng lúc. Có rất nhiều địa danh ở Việt Nam có tên liên quan đến rồng, chẳng hạn như Thăng Long, Tây An, v.v.

Loài thực vật được tôn sùng nhất là cây lúa, có thần lúa, hồn lúa, thần luamama,… Đôi khi chúng ta cũng thấy thần cây đa, cây trầu, v.v.

Tôn thờ con người

Linh hồn và vía

Người Việt Nam xưa cho rằng con người gồm có thể xác và linh hồn. Một số dân tộc Đông Nam Á cho rằng linh hồn bao gồm “linh hồn” và “ngôi sao”. Astral body được quan niệm là vật trung gian giữa thể xác và linh hồn. Người Việt tin rằng một người có ba linh hồn, đàn ông có bảy ngôi sao và đàn bà có chín. Ba linh hồn bao gồm: Tinh (sự tinh tế của nhận thức), Khí (năng lượng làm cho cơ thể hoạt động) và Thần (tinh thần của sự sống). Bảy linh hồn của đàn ông cai quản hai tai, hai mắt, hai lỗ mũi và miệng. Chín thiên thể của phụ nữ cai trị bảy thứ của đàn ông và hai thứ khác. Có nhiều cách giải thích cho hai ngôi sao này. Chúng có thể là núm vú đóng vai trò quan trọng trong việc nuôi dạy em bé. Tuy nhiên, có một cách giải thích khác (xem thêm chín thiên thể). Người Việt Nam ta thường có câu nói đàn ông “ba hồn bảy vía”, đàn bà “ba hồn chín vía”, điều này cũng xuất phát từ quan niệm trên.

Linh hồn và thể xác sử dụng cơ thể như một nơi để trú ngụ, trong các mức độ hôn mê khác nhau, giải thích các mức độ khác nhau của sự tách biệt của thể xác và linh hồn khỏi thể xác. Nếu phần thiêng liêng của linh hồn rời khỏi cơ thể, con người sẽ chết. Khi một người chết đi, linh hồn nhẹ hơn sẽ bay sang kiếp khác, còn linh hồn nặng hơn sẽ bay xuống đất và biến mất. Vì vậy, có những câu tục ngữ như: “hồn thất phách lạc” (phách có nghĩa là ánh sao; ở đây có nghĩa là trạng thái sợ hãi, mất thế chủ động), “hồn vía lên mây”…

Khi chết là lúc linh hồn đi từ trần gian xuống cõi âm, thế giới đó cũng được tưởng tượng có nhiều sông như hạ giới nên phải đi thuyền, nhiều nơi chôn người chết trên thuyền.

Tổ tiên

Cho đến ngày nay, nhiều quốc gia, dân tộc vẫn còn hiện tượng thờ cúng tổ tiên. Tuy nhiên, vị thế và vai trò của nó trong đời sống tinh thần của con người ở mỗi nơi mỗi khác. Người Việt Nam là một trong những người được thờ cúng tổ tiên sớm nhất và sâu sắc nhất, và nó gần như đã trở thành một tôn giáo: Taozu.

Tốt nhất nên giữ gia đạo

Còn hơn không được chiêm ngưỡng ánh mắt của một người cha.

(Ruan Dingzhao, Lu Wentian)

Người phương Tây coi trọng ngày sinh, người Việt Nam coi trọng ngày mất.

Họ tin rằng người chết đã về nơi chín suối. Bàn thờ tổ tiên luôn được đặt ở nơi trang trọng nhất. Trước đây, khi cúng bao giờ cũng có nước (hoặc rượu) và các lễ vật khác như giấy chúc. Sau khi cúng, tờ giấy được đốt và rượu hoặc nước được đổ lên tro – khói bốc lên trời, nước hòa với lửa và thấm xuống đất – theo họ, tổ tiên đã nhận được nó. Người ta nói rằng động là sự hòa quyện của nước và lửa (âm dương) và trời, đất và nước (tam tài), có ý nghĩa triết học sâu sắc.

Ở Việt Nam, đối tượng thờ cúng tổ tiên được thể hiện ở ba cấp độ: dòng họ, làng xã và đất nước.

+ Ở cấp độ gia đình, người Việt Nam thờ cúng ông bà, cha mẹ, … là những người cùng huyết thống đã chết. Là người Việt Nam, dù giàu hay nghèo đều thờ cúng cha mẹ, ông bà, tổ tiên. Đó không chỉ là vấn đề tín ngưỡng mà còn là vấn đề đạo đức, thể hiện lòng biết ơn của con cháu đối với công lao sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ, tổ tiên. Nơi thờ tự là trong nhà và nhà thờ họ.

+ Ở cấp làng, người Việt còn thờ những người có công với làng và được tôn làm nơi thờ Thành hoàng xã.

+ Ở cấp độ quốc gia, người Việt thờ những người có công với nước, với nước như: Hồng Vương, Thịnh Thế, Trần Hồng Đào, Chủ tịch Hồ … Ở Việt Nam từ xa xưa đã có 3 cộng đồng. có một mối quan hệ thân thiết

Đó là: gia đình, làng quê và đất nước. Vì vậy tổ tiên, dòng họ, làng xóm và đất nước không thể tách rời. Có thể thấy, thờ cúng tổ tiên là một hiện tượng tâm lý xã hội, thể hiện lòng biết ơn của người sống đối với người đã khuất, những người đã có công với cá nhân, gia đình, dòng tộc, làng xã, đất nước và thể hiện niềm tin vào tổ tiên. Có khả năng ảnh hưởng đến cuộc sống và số phận của thế hệ tương lai thông qua các nghi lễ hiến tế.

Thành hoàng làng

“Lâu đài” là vị thần may mắn cai quản, bảo vệ và quyết định một cộng đồng sống trong một đơn vị hành chính. “Thành” là một từ Hán Việt, là từ chỉ vị thánh bảo hộ các thành lũy của Trung Quốc du nhập vào Việt Nam từ thời Đường và tiếp tục phát triển ở Việt Nam qua các triều đại.

Các lâu đài thường được tôn trí trong các ngôi nhà và đền thờ công cộng. Miếu Thành Hoàng trong chùa chỉ là bệ thờ thắp hương, đèn và lọ hoa. Cách bài trí của các ngôi chùa trong xã có phần phức tạp, có miếu có bài vị, tượng thờ nhưng chủ yếu chỉ là ngai và mũ. Thờ thành tượng trưng cho sự che chở của làng và cầu mong cho sự trường tồn của làng.

Thờ có tường bao là biểu hiện của lịch sử, phong tục, đạo đức, luật pháp, đồng thời là quyền lực tách rời, là sợi dây kết nối vô hình khiến làng trở thành một cộng đồng được tổ chức chặt chẽ.

Trong tâm thức của người dân, đây là biểu tượng cho sự bất tử của dân tộc ta và sự bất tử của đất mẹ. Từ xa xưa, loại hình thờ cúng này đã có từ lâu đời và được phổ biến trong ca dao dân tộc.

Vua của tổ tiên

Đây là một trong những tín ngưỡng dân gian uống nước nhớ nguồn của người Việt. Vua Hùng là vị vua tổ tiên của dân tộc Việt Nam đã lập nên Vương quốc Văn Lang và mở ra thời đại Vua Hùng trong lịch sử Việt Nam (khoảng từ thế kỷ thứ 7 đến thế kỷ thứ 3 trước Công nguyên). Tương truyền, Vua Hong (đời thứ nhất của Vua Hong) là con trai cả của Zilongquan và Ouke, cháu thứ sáu của Thần Nông.

Theo truyền thuyết, Oke kết hôn với Zilongquan, sinh ra một cái túi chứa một trăm quả trứng và nở ra một trăm người con trai. Một nửa theo cha xuống biển, nửa còn lại theo mẹ lên rừng đến Phong Châu (Việt Chi – đất Phủ Thọ ngày nay), mẹ Âu Cơ cùng các con tôn người con trưởng là Vua Văn Lang. Phong Châu, kinh đô của vua Hồng, trở thành đất tổ, ngày 10 tháng 3 âm lịch hàng năm là ngày giỗ tổ.

Để tưởng nhớ công lao của nhân dân ta đã xây dựng đền thờ vua Hồng tại thôn Cổ Tích – xã Hy Cương – huyện Lâm Thao – núi Nghĩa Lĩnh (còn gọi là núi Hy Cương, núi Hùng Lĩnh, núi Hùng Sơn) ở Phủ. Tỉnh. Trên núi Yếm, ngoài đền Hồng, đền Trung nằm trên đỉnh núi, đền Trung nằm lưng chừng núi, đền Hạ nằm dưới chân núi.

Lễ tế Vua Hồng còn có ý nghĩa tâm linh to lớn, hướng về cội nguồn, trân trọng công lao của những người đã tạo dựng nên non sông đất nước, xây dựng cuộc sống hôm nay, cầu mong tổ tiên phù hộ độ trì, đời con cháu.

tin-nguong-la-gi-1-a3-champacagarden-vn

Tứ bất tử

Người Việt còn thờ bốn vị thánh bất tử là Tản Viên, Thánh Gióng, Chử Đồng Tử và Liễu Hạnh:

Tản Viên tượng trưng cho khát vọng vượt qua thiên tai, lũ lụt.

Thánh Gióng tiêu biểu cho tinh thần chống giặc ngoại xâm.

Chử Dongtu đại diện cho sự thịnh vượng của đời sống vật chất.

Mẫu Liễu Hạnh tiêu biểu cho đời sống tâm linh thịnh vượng của dân tộc Việt Nam.

Tín ngưỡng thờ thần

Năng lượng trái đất

Thổ Công là vị thần được thờ cúng trong gia đình, một dạng của Đất Mẹ, vị thần trông coi nhà cửa và quyết định vận may của gia đình. Ở đâu cũng có Thổ Công: “Có Thổ Công ở trên đất, có Hạ Bá ở dưới sông”. Một số giả thuyết cho rằng Thổ Công là một trong ba đạo sĩ xuất hiện trong truyện “Chuyện người Dao Tuyền” (hay “Chuyện ba đầu rau”). Chồng thứ hai là Thổ Công (phụ trách bếp núc, hay còn gọi là Vua đầu bếp), chồng thứ nhất là Thổ Địa (đảm việc nhà), vợ là Từ (buôn bán, chợ búa). cho phụ nữ trong nhà và động vật trong vườn). Tuy nhiên, cũng có người cho rằng Togong là vị thần cai quản đất đai, còn Táo Quân chỉ coi việc bếp núc ở nhà.

Thổ Công được nhiều người coi là vị thần quan trọng nhất trong đình. Tổ tiên là người có công nuôi dạy họ nên được kính trọng nhất. Bàn thờ gia tiên ở giữa, vị trí quan trọng nhất, còn bàn thờ Thổ Công ở bên trái, quan trọng thứ hai. Nhưng khi cúng tổ tiên, trước hết người ta phải khấn Thổ Công để xin tổ tiên về.

Ở phía Nam, Thổ Công được thay thế bằng Ông Địa và được thờ dưới đất (đất phải trả lại đất), nhiều nơi Ông Địa còn được gọi là thần tài (vạn vật từ đất mà ra).

Thần tài.

Thần Tài là một vị thần trong tín ngưỡng của người Việt và một số nước phương đông.

Tương truyền, Thần Tài là Thôi Công Minh đời nhà Tần. Ông từ bỏ cuộc sống và trở thành một nhà sư ở núi Trung Nam. Sau đó, khi đắc đạo, ông xuất gia đi tu.

Chính Nhật Huyền Đàn Nguyên Soái coi việc xua đuổi bệnh dịch, chữa bách bệnh, trừ tà. Ngoài ra, ai oan ức nhờ anh giúp đỡ sẽ được giúp đỡ. Doanh nhân cầu nguyện cho anh ta thịnh vượng và may mắn.

Người ta thường vẽ ông là một người mặt đen, râu rậm, tay cầm roi, hổ đen. Người ta còn gọi ông là Tài Bạch Tinh Quân hay Triệu Công Nguyên Soái. Người ta vẽ ông trên bàn thờ và thờ ông trên một tấm kim loại.

Như vậy bạn đã biết tín ngưỡng là gì rồi nhé, hy vọng bạn hiểu rõ hơn về tín ngưỡng và tôn giáo để tránh nhầm lẫn sau này nhé.